This is an action alleging discrimination in the method by which the defendants advertised for and ultimately selected individuals for certain fellowship positions in a program to promote research into the Vietnamese identity in the era following the Vietnam War. Plaintiffs concede that they never applied for the positions but nevertheless allege, in a three-count Second Amended Complaint, violations of G.L., C. 151B and 151C. The defendants now move to dismiss the Second Amended Complaint pursuant to Rule 12(b)(1) and 12(b)(6), Mass.R.Civ.P. This court concludes that the Motion must be Allowed, for the following reasons.




The Second Amended Complaint sets forth the following relevant factual allegations, which this Court assumes to be true for purposes of this Motion. On July 27, 1999, the defendants, the William Joiner Center (the “Center”) and the University of Massachusetts at Boston (the “University”), were awarded a grant from the Rockefeller Foundation of New York funding the research program entitled “Constructing Identity and Place in the Vietnamese Diaspora.” The study was intended to look into “how the diverse constructions of Vietnamese identity community… are being shaped and reshaped in the contemporary post-war and post-refugee across generations” following the Vietnam War. The fellowships were temporary positions funded on a yearly basis. Those who received the fellowships were afforded certain faculty privileges, which included access to the University’s library and office space provided by the Center.


Plaintiffs are all over the age of 40 and were all born and raised in South Vietnam. Some of them were officers in the South Vietnamese Army during the Vietnam War. Other were government officials in South Vietnam, educators, and journalists. They all immigrated to this country following the fall of Saigon and in the years thereafter. Luyen Huu Nguyen is the only plaintiff who resides in Boston.


On January 4, 2000, the Center disseminated information to the public about the fellowship was offering. It did so by way of a press release and a letter; it also advertised in two Vietnamese publications, Hop Luu and Van Hoc. The deadline for filing applications was January 31, 2000. Four people were awarded the fellowships. The group consisted of “two admitted members of the Communist Party” who immigrated to the United States from North Vietnam. One Caucasian-American by birth under the age of 40,” and “one person of Vietnamese American” under 40.


None of the plaintiffs received information about the fellowships before the January 31, 2000 deadline, though Nguyen, the Boston plaintiff, did learn of the program in April 2000. Nguyen and the other plaintiffs. Fellowships were offered for the years 2001 and 2002. None of the plaintiffs applied for the positions.


Because the Motion to Dismiss raises certain jurisdictional issues, a brief review of the procedural history of this matter is also in order. It began with the filing of a complaint on October 27, 2000 with the Massachusetts Commission Against Discrimination (“MCAD”). The complaint was brought by a single individual, plaintiff Nguyen, and asserted a single count of employment discrimination under G.L. 151B against the University. On April 25, 2001, Nguyen sought to amend the complaint to have the action proceed as a class action. The pleading, entitled “Amendment to Charge of Discrimination to have the Action Treated as a Class Action,” named in its caption eleven additional plaintiffs, who sought to proceed  (according to the caption) “Individually and as Representatives of the Class.” The request to amend the MCAD complaint was summarily denied on May 23, 2001.


On September 12, 2001, the MCAD dismissed Nguyen’s complaint after a finding that it lacked probable cause. On October 29, 2001, Nguyen instituted this action, alleging employment discrimination under G.L., C. 151B. After the court denied his Motion to Maintain a Class Action and Nguyen changed legal counsel after amending the Complaint once, he successfully sought to amend the Complaint a second time so as to add a additional plaintiffs and additional counts. Within a month of receiving notice of the amendment, the defendants filed the instant motion seeking to dismiss the Second Amended Complaint.




The plaintiffs allege that the defendants’ actions, “including the timing and method of the advertisement, publication and announcement of the Fellowships, and the evaluation and selection of the Fellowship recipients, were taken with the deliberate, improper and illegal intent to exclude members of the Vietnamese-American community over the age of 40, including the Plaintiffs. “Second Amended Complaint. |42. The Second Amended Complaint seeks relief for employment discrimination under G.L., C. 151B, proceeding on a disparate treatment theory  (Count 1) as well as a disparate impact theory (Count II). In addition, the plaintiffs allege discrimination in education, seeking relief under G.L., C. 151C (Count III). Central to the plaintiffs’ case is their position that, because they are natives of South Vietnam, their national origin is distinct from those who immigrated to the United States from North Vietnam. In selecting individuals with roots in North Vietnam allied with the Communist regime there, the defendants (it is contended) have unlawfully discriminated against the plaintiffs.


The defendants’ Memorandum of Law in support of their Motion sets forth numerous reasons why the Motion to Dismiss should be allowed. Without repeating all of those arguments, this Court simply notes that these reasons provide alternative grounds for this Court’s conclusion that this action should proceed no further. Some of these arguments do not directly address the nature of the plaintiffs’ claims but rather point out procedural deficiencies. For example, other than Nguyen, no plaintiff fled a complaint with the MCAD. 1 This failure to exhaust administrative remedies means that this Court has no jurisdiction to  entertain those plaintiffs’ claims under either  G.L., C. 151B or 151C. Charland v. Muzi Motors, Inc. 417 Mass 580.583-586 (1994). The defendants also make certain statutory arguments which warrant dismissal of at least some of the plaintiffs’ claims. Thus, the defendants point out that G.L., C. 151C, by its terms, protects “students” who seek admission to an educational institution, as well as any “person seeking admission to a program or course of study leading to a degree, beyond a bachelor’s degree…” See (i.L.c. 151C. 2(a) and.2(d). Those accepted for the fellowships however, are neither students nor individuals who are undertaking a course of study in order to obtain an advanced degree. Accordingly, Count III should be dismissed for failure to state a claim under 151C.


This Court, however, prefers to dispose of the defendants’ Motion based on a more fundamental defect in the plaintiffs’ case: none of the plaintiffs applied for the fellowship positions. Among the elements of any discrimination case under G.L., C. 151B is the requirement that the plaintiff applied for the position and was not selected. Se e.g. Wynn & Wynn P.C. v. MCAD, 431 Mass 655, 665, n.22 (2000). Similarly, under G.L., C. 151C, the plaintiffs must have sought and have been denied admission to an educational institution or educational program. In the instant case, it is conceded that, even after being informed of the fellowships in the spring of 2000, none of the plaintiffs submitted applications for either 2001 or 2002 even though applications were being accepted. Nor are here any allegations that the defendants did anything to discourage or deter the plaintiffs from applying. Because the defendants never received any application from the plaintiffs and therefore took no adverse action with respect to them, there is no possibility that the plaintiffs will be able to prove that the defendants discriminated against them. Stated another way, the plaintiffs will be unable to prove that they have suffered any particularized harm.


The plaintiffs’ response to this is to allege that they would have applied in the year 2000 had they known about the fellowships, but that the method of advertising the positions was itself discriminatory. As to the subsequent years in which the fellowships were offered, plaintiffs argue that, although they knew about the fellowship opportunity, Nguyen had already filed a discrimination complaint before the MCAD, such that all of the plaintiffs believed at that point that any attempt by them to seek a fellowship would be futile. This Court finds no merit to these arguments.


First, with respect to the method of advertising, the only facts alleged in support of the allegation that it was intentionally discriminatory are that the notice for the position in 2000 was circulated by press release and by letter 26 days before the deadline, and that it was published in only two Vietnamese publications. Although this is alleged to have violated the terms of the Program Description put together by the defendants, see Second Amended Complaint, ||29-30, this Court fails to see how these facts could possibly constitute unlawful discrimination. Certainly, there is nothing about the method to give rise to any rational inference of age discrimination or that the defendants intended to or did exclude Vietnamese from being notified , the notice having appeared in two Vietnamese publications. Indeed, of those accepted for the 2000 fellowships, three were of Vietnamese origin. (2)


Second, this is not the kind of case where the doctrine of futility of applies. That doctrine was first announced in International Brotherhood of Teamster v. United states, 431 U.S. 324 (1977), where there had been a showing of class wide discriminatory practices in awarding line driver jobs so as to exclude blacks. I upholding the lower courts’ decision to extend relief to those plaintiffs who had not actually applied foe a line driver job, the Supreme Court held that where there is a consistently enforced discriminatory policy which excludes minorities, then it is not an “inexorable bar” to relief that a particular plaintiff has not engaged in the wholly futile gesture of applying. By way of example, the Court noted that, if an employer posted a sign stating only whites need apply, his victims “would not be limited to the few who ignored the sign and subjected themselves to personal rebuffs.” Id. At 365. The Supreme Court went on to qualify its holding, however, by adding that the non applicant must nevertheless demonstrate that he was deterred from applying for the job precisely because of the discriminatory practices. In the instant case, the plaintiffs do not allege any facts to show a causal link between any policy or practice of the defendants and their failure to submit applications for the defendants’ consideration. Rather, they allege that they did not apply because of their own belief that , with Nguyen’s complaint pending before the MCAD, all of them would be rejected even if they fully qualified for the positions. Courts have not recognized this as a sufficient reason for excusing plaintiffs with a discrimination claim from applying for a position and being rejected.


Finally, even apart from this fatal defect in the plaintiffs’ case, the plaintiffs’ attempt to place themselves within a group protected by either G.L., . 151B or 151 C fails. Their claim is not simply hat the defendants discriminate against persons over 40 or that defendants discriminate against persons of Vietnamese ancestry. Rather, it is that the defendants awarded fellowships to those who adhered to or sympathetic with the Communist government of North Vietnam (now the Socialist Republic of Vietnam, which encompasses South Vietnam as well). There is no case law, however, to support the conclusion that a group defined essentially by its political beliefs are deserving of some special protection under the anti-discrimination laws. Indeed, to expose an academic institution to liability because it failed to select those with anti-Communist views for research fellowships would have a chilling effect on the institution’s own First Amendment rights.




For all the foregoing reasons and for the reasons set forth in the Defendants’ Memorandum of Law, the defendants “Motion to Dismiss is ALLOWED, and it is hereby ORDERED that the Second Amended Complaint be DISMISSED, with prejudice.


Janet T. Sanders

Justice of the Superior Court


Dated: August 27, 2004


(1)   I agree with the defendants’ position, set forth in footnote 2 of their Memorandum, that the attempt to amend Nguyen’s MCAD complaint in April 2001 to have it proceed as a class action does not satisfy the requirement that each individual plaintiff file an MCAD complaint in a timely fashion.

(2)   The Second Amended Complaint does not specify how old two of the four recipients were in the year 2000, nor does it allege anywhere that only those under 40 were accepted for fellowship – an essential fact, it would seem, to the plaintiffs’ claim of age discrimination.



* * *




Vụ Kiện số: 01-4507


NGUYÊN ĐƠN:  Nguyễn Hữu Luyện



Trung Tâm William Joiner Nghiên Cứu Về Chiến Tranh và Những Hậu Quả Xă Hội

Thuộc Trường Đại Học Massachusetts Boston






Đây là một vụ tố tụng viện lư rằng có sự kỳ thị trong phương cách tuyển chọn mà qua đó bị cáo đă quảng cáo và chọn lựa chung quyết để cấp phát một số học bỗng cho những cá nhân trong một chương tŕnh nhằm đẩy mạnh việc nghiên cứu bản sắc người Việt trong kỷ nguyên hậu chiến tranhViệt Nam. Nhóm nguyên đơn nh́n nhận là họ đă không hề  nạp đơn dự tranh học bỗng này, thế nhưng đă đệ nạp trong Đơn Khiếu Tố Tu Chính Thứ Hai với ba điểm luận tội mà họ cho là vi phạm tinh thần của các điều khoản G.1.c. 151B và 151C. Bị cáo nay đệ nạp đơn thỉnh cầu Ṭa bác bỏ đơn khiếu tố này, căn cứ vào các điều luật 12(b) (1) và 12(b) (6) Mass.R.Civ.P. Nay Ṭa quyết định rằng, Thỉnh cầu của bị cáo phải được CHẤP THUẬN bởi những lư lẽ sau đây:




Đơn Khiếu Tố Tu Chính Thứ Hai (của nguyên đơn) đă nêu ra một số luận chứng liên hệ sau đây mà căn cứ vào đó Ṭa xét thấy là phù hợp với những mục tiêu Thỉnh cầu của bị cáo. Vào hôm 29-7-1999, bị cáo gồm William Joiner Center (nay gọi tắt là “Trung Tâm”)

và Trường Đại Học University of Massachusetts (nay gọi tắt là “Trường Đại Học”) đă nhận được từ cơ quan Rockefeller Foundation of NewYork một ngân khoản tài trợ cho chương tŕnh nghiên cứu có đề tài là “Tái Cấu Trúc Bản Sắc và Vị Trí của Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại.” Mục tiêu của cuộc nghiên cứu này là nhằm khảo sát “những cấu trúc đa dạng trong bản sắc của coäng đồng người Việt đă được định h́nh và tái định h́nh như thế nào trong thời hậu chiến tranh và hậu tỵ nạn xuyên qua các thế hệ” sau cuộc chiến Việt Nam. Những học bỗng này đều có tính cách tạm thời được cấp phát từng năm một. Những tham dự viên của học bỗng này được hưởng một số ưu tiên dành cho ban giảng huấn của trường cụ thể như được tham khảo các tài liệu của thư viện của trường Đại học, được cung cấp văn pḥng riêng tại Trung Tâm.


Nhóm nguyên đơn gồm những người trên 40 tuổi, tất cả đều được sinh trưởng tại miền Nam Việt Nam. Một số là những sĩ quan của Quân Lực miền Nam trong thời kỳ chiến tranh VN. Những người c̣n lại là những quan chức của chính phủ miền Nam, những nhà giáo dục và kư giả. Tất cả họ đều đă di dân đến Hoa Kỳ ngay sau khi chính phủ Sài g̣n sụp đổ và những năm sau đó. Nguyễn Hữu Luyện là nguyên đơn duy nhất định cư tại Boston.


Trung Tâm đă cho công bố những thông tin liên quan đến việc cấp phát học boång vào hôm 4 tháng Giêng năm 2000. Họ đă làm công việc này qua một Thông cáo báo chí, và một thư thông báo cũng như cho đăng quảng cáo trên hai tờ báo Việt ngữ, Hợp Lưu và Văn Học. Thời hạn chót để nạp đơn cho học bỗng này là ngày 31 tháng Giêng năm 2000. Bốn ứng viên đă được chấp thuận. Trong đó kể cả một nhóm gồm “hai người nh́n nhận họ là đảng viên Cộng sản” đă di dân đến Mỹ từ miền Bắc Việt Nam, một người “Mỹ gốc da trắng” sinh đẻ tại Mỹ dưới 40 tuổi, và một người Mỹ gốc Việt cũng dưới 40 tuổi.


Không có ai trong nhóm nguyên đơn nhận được những thông tin liên quan đến học bỗng này trước ngày hết hạn 31-1-2000. Nguyễn Hữu Luyện, nguyên đơn thường trú tại Boston cũng chỉ biết đến chương tŕnh này vào khoảng tháng 4. Nguyễn biết được là do các nguyên đơn khác cho hay. Học bỗng này đă được tiếp tục cấp phát trong các niên khoá 2001 và 2002. Không có ai trong nhóm nguyên đơn nạp đơn dự tranh.


Bởi v́ bản Thỉnh Cầu Bác Bỏ vụ kiện đă nêu lên một số khía cạnh pháp lư, sự duyệt xét lại một cách tóm tắt quá tŕnh thủ tục pháp lư liên quan đến vụ việc này cũng cần được nêu ra. Nó đă được bắt đầu với việc một đơn khiếu tố được đệ nạp cho văn pḥng Ủy Ban Chống Kỳ Thị của Tiểu Bang Massachusetts (nay gọi tắt là “MCAD”) vào ngày 27-10-2000. Bản khiếu tố này đă được đưa ra bởi một cá nhân duy nhất, nguyên đơn Nguyễn Hữu Luyện, và khẳng định một tội duy nhất chống lại Trường Đại học trong việc kỳ thị về thuê mướn chiếu theo điều khoản G.1.c. 151B. Ngày 25-04-2001, Nguyễn Hữu Luyện đă t́m cách bổ túc vào hồ sơ khiếu tố để biến vụ kiện thành một vụ kiện tập thể. Bản thỉnh nguyện có tên gọi là “Bản Tu Chính vào Cáo Buộc Chống Kỳ Thị để Vụ Kiện Được Xét Xử như là Một Vụ Kiện Tập Thể,” nêu ra trong bản chỉ dẫn kèm theo hồ sơ, đă thêm vào một danh sách nguyên đơn gồm 11 cá nhân, những người yêu cầu vụ kiện được tiến hành (mà theo bản chỉ dẫn này) “một cách cá nhân đồng thời như là những đại diện cho một tập thể.” Lời yêu cầu tu chính vụ khiếu tố MCAD cuối cùng đă bị bác bỏ vào ngày 23-5-2001.


Vào ngày 22-9-2001, MCAD đă bác bỏ đơn khiếu tố của Nguyễn Hữu Luyện sau khi xét thấy không đủ yếu tố luận tội. Ngày 29-10-2001, Nguyễn Hữu Luyện đă cho tiến hành vụ kiện này, cáo buộc tội kỳ thị trong thuê mướn chiếu theo điều khoản G.1.c. 151B. Sau khi Ṭa bác bỏ Thỉnh Cầu được xét xử như một vụ kiện tập thể và Nguyễn thay đổi luật sư sau khi xin tu chính đơn khiếu tố lần thứ nhất, Nguyễn đă thành công trong việc theo đuổi tu chính bản Khiếu tố lần thứ hai để thêm vào một số nguyên đơn và những buộc tội mới. Trong ṿng một tháng sau khi nhận được thông báo về tu chính, bị cáo lập tức đệ nạp đơn thỉnh cầu, yêu cầu Toà hủy bỏ Đơn Khiếu Tố Tu Chính Thứ Hai này.




Nhóm nguyên đơn cáo buộc rằng những hành động của bị cáo “bao gồm việc thời hạn và phương thức quảng cáo, công bố và thông báo về học bỗng, việc thẩm định và tuyển chọn ứng viên được tiến hành một cách có tính toán, không đúng đắn, bất hợp pháp nhằm mục đích loại trừ những ứng viên trong cộng đồng người Việt trên 40 tuổi, trong đó có nhóm nguyên đơn” –xem Đơn Khiếu Tố Tu Chính Thứ Hai ḍng 42. Đơn Khiếu Tố này đ̣i bồi thường thiệt hại về kỳ thị trong thuê mướn chiếu điều khoản G.1.c. 151B về việc tố tụng liên quan đến chính sách đối xử phân biệt (cáo buộc I) và tác động gây ra bởi chính sách này (cáo buộc II). Thêm vào đó, nguyên đơn cũng cáo buộc có sự kỳ thị trong học vấn và đ̣i bồi thường thiệt hại liên quan đến việc kỳ thị trong học vấn chiếu theo điều khoản G.1.c. 151C. Quan điểm trọng tâm trong vụ kiện của nhóm nguyên đơn là, bởi v́ họ là người gốc gác ở miền Nam Việt Nam có xuất xứ khác biệt với những người di dân đến Hoa Kỳ từ miền Bắc. Với việc tuyển chọn những di dân có gốc gác từ miền Bắc, có dính líu đến chế độ Cộng Sản, các bị cáo đă (được cho rằng) có hành động kỳ thị chống lại nhóm nguyên đơn một cách bất hợp pháp.


Trong Bản Ghi Nhớ về Pháp Lư hỗ trợ cho Đơn Thỉnh Cầu của bị cáo có nêu ra rất nhiều lư đoán biện minh lư do tại sao Đơn Thỉnh Cầu Bác Bỏ Vụ Kiện của họ nên được Ṭa chấp thuận. Không cần phải lập lại những lời tranh biện này, Ṭa chỉ lưu ư một cách đơn giản rằng những lư đoán này cung cấp những cơ sở chọn lựa để Toà đi đến kết luận rằng vụ kiện này không thể được tiến hành thêm nữa. Cụ thể như, ngoại trừ Nguyễn Hữu Luyện, không có ai trong nhóm nguyên đơn đă nạp đơn khiếu tố với MACD (1). Sự thiếu sót trong việc tận dụng các phương thức hành chánh này đồng nghĩa với việc Toà không có thẩm quyền tài phán để bàn đến những yêu sách đ̣i bồi thường thiệt hại của nguyên đơn chiếu theo các điều khoản G.1.c. 151B hay 151C. Xem Charland v. Muzi Motors Inc., 417 Mass. 580. 583-586 (1994). Các bị cáo cũng đưa ra một vài tranh biện đúng luật nhằm biện hộ cho sự bác bỏ ít ra là một vài yêu sách của nguyên đơn. Cụ thể như, phía bị cáo chỉ rơ rằng G.1.c. 151C, trong giới hạn của điều khoản này, chỉ bảo vệ cho “những sinh viên” xin ghi danh nhập học vào một cơ sở giáo dục, cũng như cho bất cứ “cá nhân nào xin ghi danh vào một chương tŕnh học vấn nhằm đạt đến một học vị cao hơn Cử Nhân…” Xem G.1.c. 151C 2(a) và 2(d). Những ứng viên được (WJC) tuyển dụng trong chương tŕnh học bỗng này không phải là sinh viên cũng không phải là những cá nhân ghi danh vào một chương tŕnh học vấn cao cấp. Bởi thế cho nên, cáo buộc III nên được bác bỏ v́ đă không nêu ra được cơ sở cho yêu sách chiếu theo điều khoản G.1.c. 151C.


Tuy nhiên, Ṭa quyết định nghiêng về Thỉnh Cầu của phía bị cáo được đặt cơ sở trên sự khiếm khuyết cơ bản của phía nguyên đơn: không có ai trong số nguyên đơn đă nạp đơn dự tranh học bỗng này. Trong số những yếu tố liên quan đến một vụ án kỳ thị chiếu theo điều khoản G.1.c. 151B đ̣i hỏi rằng nguyên đơn phải nạp đơn dự tuyển vào công việc đó và không được tuyển dụng. Xem vụ Wynn và Wynn P.C. v. MCAD 431 Mass 655, 665 n. 22 (2000). Cũng tương tự như thế, chiếu theo điều khoản G.1.c. 151C, nguyên đơn phải cho thấy là đă cố gắng để ghi danh vào một cơ sở giáo dục hay là một chương tŕnh học vấn nhưng bị từ chối. Trong vụ kiện này, một điều cho thấy là, ngay cả khi được thông báo về chương tŕnh học bỗng trong mùa xuân năm 2000, không có ai trong nhóm nguyên đơn đă nạp đơn cho các niên khóa 2001 và 2002 dù rằng đang trong thời hạn nhận đơn. Cũng như đă không có bất cứ yếu tố nào cho thấy là phía bị cáo đă làm bất cứ điều ǵ có thể làm ngă ḷng hay ngăn chặn các nguyên đơn trong việc nạp đơn. Bởi v́ phía bị cáo đă không hề nhận được bất cứ đơn xin dự tuyển nào từ phía nguyên đơn thế nên không thể nói là bị cáo đă có hành động gây phương hại cho họ, cũng như phía nguyên đơn không thể chứng minh được rằng phía bị cáo đă kỳ thị họ. Nói một cách khác, phía nguyên đơn sẽ không thể nào chứng minh được là họ đă nhận chịu bất cứ thiệt hại đặc thù nào.


Phản ứng lại điều này, phía nguyên đơn cho rằng họ đă có thể nạp đơn trong năm 2000 nếu như họ đă biết có một chương tŕnh học bỗng như thế, thế nhưng phương thức quảng cáo chương tŕnh tự nó đă mang tính cách kỳ thị. Cũng như trong hai năm tiếp theo mà học bỗng được cấp phát, các nguyên đơn đă lập luận rằng, mặc dù họ biết có những cơ hội như thế, tuy nhiên lúc bấy giờ Nguyễn Hữu Luyện đă nạp đơn khiếu tố về kỳ thị với MCAD, thế nên tất cả các nguyên đơn đều tin rằng vào thời điểm đó, việc họ nạp đơn dự tuyển học bỗng là một việc làm có tính cách phù phiếm vô ích (*). Ṭa thật khó mà chấp nhận luận điểm này.


Trước tiên, về vấn đề liên quan đến phương thức quảng cáo, sự kiện duy nhất đă được nêu ra để hỗ trợ cho cáo buộc rằng đó là một hành động có chủ ư kỳ thị là thông báo về chương tŕnh học bỗng trong năm 2000 chỉ được công bố bằng thông cáo báo chí và thư thông báo 26 ngày trước thời gian hết hạn, và chỉ được đăng trên hai tờ báo Việt ngữ. Mặc dù điều này cho thấy là đă có sự vi phạm các điều khoản trong Bản Quy Định Chương Tŕnh mà phía bị cáo soạn thảo, xem Đơn Khiếu Tố Tu Chính Thứ Hai, các ḍng 29-30, Toà không thấy những dữ kiện này đủ để có thể tạo thành hành động kỳ thị một cách bất hợp pháp. Một cách khá chắc chắn là không có ǵ trong phương thức này làm dấy lên bất cứ một mối liên hệ hợp lư nào về việc kỳ thị tuổi tác, hoặc giả phía bị cáo cố t́nh hay đă gạt bỏ người Việt bằng cách không thông báo, v́ thông cáo đă được đăng tải trên hai tờ báo Việt ngữ. (2)Thứ hai, đây không phải là loại tố tụng mà thuyết phù phiếm (*) được đem ra áp dụng. Thuyết này được đưa ra lần đầu tiên trong vụ kiện International Brotherhood of Teamster v. United States, 431 U. S. 324 (1977), qua việc tuyển dụng ngành tài xế đă loại bỏ những ứng viên người da đen đă cho thấy có một chính sách kỳ thị tập thể khá lộ liễu. Bằng cách giữ nguyên phán quyết của các ṭa án cấp thấp nhằm mở rộng bồi thường đến cả những nguyên đơn không thực sự nạp đơn, Toà Án Tối Cao phán quyết rằng, nơi mà chính sách kỳ thị được áp dụng một cách nhất quán trong việc gạt bỏ người thiểu số, th́ đó không phải là một “luật pháp cứng nhắc” về bồi thường chomột nguyên đơn cá biệt nào đă không tham dự vào hành động nạp đơn xin việc mang tính cách hoàn toàn phù phiếm. Toà đă nêu ra một thí dụ cụ thể, nếu chủ nhân dựng lên một tấm bảng nêu rơ rằng chỉ có người da trắng mới được thâu nhận th́ nạn nhân của y  “không phải chỉ giới hạn trong một vài người đă không đếm xỉa đến tấm bảng đó để nạp đơn và nhận chịu sự cự tuyệt.” Id.at365. Thế nhưng Toà Superior tiếp theo đó cũng đă hạn chế phán quyết của ḿnh bằng cách nói thêm rằng những người không nạp đơn phải chứng tỏ được rằng y đă bị ngăn chặn từ trước do bởi chính sách kỳ thị.


Trong trường hợp vụ kiện này, các nguyên đơn đă không chứng tỏ cho thấy một mối quan hệ nhân quả giữa bất kỳ chính sách hay cách hành xử nào của phía bị cáo với việc không nạp đơn dự tuyển của họ để được phía bị cáo cứu xét. Ngược lại, họ cho rằng họ đă không nạp đơn v́ tin rằng trong khi đơn khiếu tố của Nguyễn Hữu Luyện đang c̣n trong ṿng cứu xét của MCAD, tất cả họ sẽ bị bác khước mặc dù họ có đầy đủ tiêu chuẩn để dự tranh. Toà không thấy rằng đây là một lư lẽ đủ để biện minh cho các nguyên đơn đ̣i bồi thường thiệt hại về kỳ thị do việc nạp đơn và bị bác khước.


Cuối cùng, bên cạnh những khiếm khuyết trầm trọng vừa nêu trong vụ kiện của nguyên đơn, những cố gắng của phía nguyên đơn khi tự đặt ḿnh vào một nhóm người để được bảo vệ bởi các điều khoản G.1.c. 151B hay 151C cũng đă thất bại. Yêu sách của nguyên đơn không phải chỉ đơn giản rằng phía bị cáo đă có những hành động kỳ thị đối với những người trên 40 tuổi hoặc những người có gốc gác Việt Nam, mà hơn thế nữa, họ cho rằng phía bị cáo đă ban cấp học bỗng cho những người gia nhập hoặc thiện cảm đối với chế độ Coäng Sản miền Bắc (nay là CHXHCNVN, bao gồm cả Nam Việt Nam). Tuy nhiên, đă không có một luật lệ nào hỗ trợ cho một kết luận rằng một nhóm người được xác định bởi một niềm tin chính trị nào đó th́ được dành cho sự đăi ngộ đặc biệt bởi luật lệ chống kỳ thị. Thực ra, đặt một học viện có tính hàn lâm vào trách nhiệm pháp lư v́ nó đă không lựa chọn những người có quan điểm chống cộng trong các học bỗng nghiên cứu sẽ có một hậu quả đáng quan ngại đối với những quyền căn bản của Học Viện đưọc đảm bảo trong Tu Chính Án Thứ Nhất.




Bỡi những lẽ trên cùng những luận điểm nêu ra trong Bản Ghi Nhớ về Pháp Lư của bị cáo, Đơn Thỉnh Cầu xin Bác Bỏ vụ kiện của bị cáo ĐƯỢC CHẤP NHẬN và Toà PHÁN QUYẾT rằng Đơn Khiếu Tố Tu Chính Thứ Hai BỊ BÁC BỎ.

 Janet Sanders

Chánh Án Ṭa  Superior

Ngày 27-8-2004



(1)   Tôi đồng ư với quan điểm của bị cáo tŕnh bày trong phụ chú số 2 trong bản Ghi Nhớ của họ, rằng cố gắng để tu chính Đơn Khiếu Tố MCAD của Nguyễn Hữu Luyện để được tiến hành như một vụ kiện tập thể không thỏa măn những điều kiện đ̣i hỏi của luật định rằng mỗi cá nhân nguyên đơn phải đệ nạp đơn khiếu tố với MCAD theo đúng thời hạn.

(2)   Đơn Khiếu Tố Tu Chính Thứ Hai đă không nêu rơ tuổi tác của hai trong bốn thành viên được chấp nhận học bỗng trong năm 2000, cũng không có chỗ nào họ nêu rơ rằng chỉ có những người dưới 40 tuổi mới được chấp nhận học bỗng -một dữ kiện cần thiết, h́nh như thế, đối với yêu sách bồi thường của nguyên đơn về kỳ thị tuổi tác.


Hoàng Hữu Nguyên dịch


Ghi chú (*): Một vài thuật ngữ Luật học, ví dụ như “doctrine of futility” không biết có danh từ nào tương xứng trong tiếng Việt hay không, xin được qúy thức giả bổ khuyết. Tuy nhiên khái niệm này đă được giải thích bởi Chánh Án Sander trong văn bản.


      § §